[ Thanh Ngọc Án hệ liệt ] Mị Ảnh – Chương 55 + Chương 56

[ Thanh Ngọc Án hệ liệt ]

Mị Ảnh

Tác giả: Tiểu Bộ

Dịch : QT

Edit: Nguyệt Du

Beta: Phùng Điệp

1141318435e493beb5o

Đệ ngũ thập ngũ chương

Nội tâm Giản Phàm có rất nhiều vấn đề muốn biết, có quan hệ với Mị Ảnh, y có vui sướng không, y có hạnh phúc không, y  ── có hay không…… Có hối hận một chút  không, hối hận vì đã rời khỏi hắn, hắn muốn hỏi, tất cả vấn đề mà hắn nghĩ đều muốn nói ra.

Nhưng hắn không dám.

Thật đáng cười, lớn tuổi như vậy, lại vẫn cảm thấy sợ hãi.

「 Phải không…… Thật sự là quá tốt.」 Đủ rồi, vậy là đã đủ rồi, chỉ cần y khoái hoạt không có gì lo lắng, đối với hắn mà nói đã là một tin vui rất lớn rồi. Giản Phàm đơn đau giấu đi tia đạm cười bên khóe miệng.「 Vào đi 」

Vừa mới nói xong, một nam tử nhất danh khí vũ hiên ngang giẫm chận tại chỗ mà vào, Mị Ảnh trốn bên cạnh cửa, cũng không theo tiến vào, Giản Phàm nhìn thấy cạnh cửa lộ ra mũi giày, thần sắc ảm đạm, lập tức lại biến mất, lộ ra tươi cười nghênh đón Hoàng đế.

「 Mời ngài.」

Sau khi Hoàng đế nhập tọa, hắn đi thẳng vào vấn đề nói tới yêu cầu của lần này tới đây, cự tế mĩ di đem bệnh trạng của người nọ nói đến thấu trắc, cái này làm Giản Phàm nhớ tới khi vừa gặp Mị Ảnh, trên người y có kì độc, dò xét minh bạch xong, Giản Phàm càng thêm xác định, đáp ứng Hoàng đế tuyệt đối sẽ vì hắn cứu người.

Chỉ là, hắn có…khác yêu cầu.

「 Độc này cũng không khó giải, nhưng người giải được độc này lại ít càng thêm ít.」

「 Ý đại phu, là đồng ý cứu người?」 Hoàng đế cuồng hỉ.

「 Ai nói ta nguyện ý cứu người? Ta không phải người tốt, cũng không vô duyên vô cớ làm không công.」 Người tốt — hắn đã làm đủ rồi.

「 Ý của ngươi là……」

「 Muốn ta cứu ái nhân của ngươi? Được, nhưng ── cần lấy Mị Ảnh trao đổi.」

Hắn hay là quên không được Mị Ảnh, hay là không cách nào trơ mắt nhìn y lại một lần nữa rời đi.

Mị Ảnh, ta nói rồi, chờ ngươi hít thở xong, ta sẽ  tìm ngươi trở về, ở lại bên cạnh ta.

Một tháng, đã đủ lâu.

Thật sự ── quá lâu …. quá lâu.

Nếu như là thuộc về hắn, hắn sẽ đoạt lại, nếu là không thuộc về hắn, dù cho dùng hết các thủ đoạn ti tiện, cũng muốn đoạt lấy. Nếu như làm người tốt phải chịu tội như vậy, phải chắp tay để người mình để ý ra đi, phải khoét ra những tình cảm kia, làm cho lồng ngực của mình trống rỗng, phải một mình chịu đựng cô tịch, Giản Phàm hắn không muốn làm người tốt.

Không bao giờ… như vậy nữa.

Đi vào Hoàng cung Viêm Di Quốc, bức ra chất độc còn ẩn núp trong cơ thể Bạt Thác Vô Nhược.

Hoàng đế vui mừng nhướng mày kề sát vào mép giường.「 Khi nào thì y thanh tỉnh?」

「 Ta chỉ là giúp y trừ độc, đem độc tố trong cơ thể bài trừ, có thanh tỉnh hay không phải xem ý chí của y. Nếu ý chí muốn sống của y bạc nhược, tự nhiên sẽ không tỉnh lại.」

Đơn giản thu thập công cụ, Giản Phàm xoay người hỏi:「 Y ở đâu?」

「…… Ngoài cung.」

Giản Phàm nhẹ gật đầu, kính tự bước đi thong thả rời đi, đẩy cửa ra, Hoàng đế lại gọi lại:「 Mời ngươi đối xử với y tử tế ! Còn có ── phiền ngươi nói cho Mị Ảnh, Trẫm vĩnh viễn hoan nghênh y trở về bên người Trẫm.」 Nghĩ đến, hắn là biết quan hệ giữa hắn cùng với Mị Ảnh, xem ra, Hoàng đế không phải kẻ ngốc.

「 Không có cơ hội này đâu. Ta, vốn là không có ý định giúp cho ngươi. Nhưng, ngươi dù sao cũng chiếu cố y mười năm, ta thay y nói lời cảm tạ, từ nay về sau, y và ngươi không còn có quan hệ.」

Đi ra khỏi Đại môn của Hoàng cung,  bên ngoài cửa cung cách đó không xa gặp được y.

Y ngửa đầu, không biết đang nhìn cái gì, nhìn đến một bên mặt, làm cho Giản Phàm không khỏi hoài niệm.

Từng bước một tới gần, y tựa hồ phát giác Giản Phàm tới gần, nghiêng đầu, nhìn thấy mặt hắn,cũng không làm ra bất luận biểu lộ gì.

「…… Mị Ảnh.」

「 Muốn đi đâu?」 Y quay người lại, dùng bóng lưng đối mặt hắn.

「 Nhà của ngươi.」

「 Cái gì ?」

「 Đến nhà của ngươi, gặp cha mẹ ngươi.」

Trong xe ngựa, là nặng nề kéo dài.

Mị Ảnh một tay nâng hạ, kéo bức màn, đem ánh mắt dừng lại tại phong cảnh bên ngoài, không có để ý tới cùng Giản Phàm đang ngồi trong xe ngựa.

Xa phu bên ngoài ở trên đầu xe điều khiển.

「 Quay đầu.」 Y đột nhiên mở miệng.

Giản Phàm sững sờ, lập tức trả lời:「 Không được.」

「 Ta cùng bọn họ không có gì để nói.」  Mị Ảnh cũng không đem ánh mắt rời khỏi phong cảnh, dùng giọng điệu không thể dửng dưng hơn để nói chuyện.

Đây là lần đầu tiên Mị Ảnh chủ động nói chuyện  trong mấy ngày nay, sau khi trở lại bên cạnh hắn, biểu hiện Mị Ảnh thập phần bình tĩnh, Giản Phàm cùng y nói chuyện, y không phải làm như không nghe thấy, nhưng chính là lạnh lùng  Ân  một tiếng.

Đối với việc bị trở thành điều kiện trao đổi mà trở lại bên cạnh Giản Phàm, y cũng không tỏ vẻ gì, mà Giản Phàm tự nhiên cũng không rõ nội tâm của y nghĩ gì.

「 Bọn họ là người nhà của ngươi.」

「 Người nhà?」 Y cười nhạo, 「 Thôi đi. Nếu như năm đó bọn họ từng lo lắng khi thấy ta mất tích, sớm nên phái người lên đường tìm hiểu, ta tại chỗ bị lạc lang thang hai ngày, đợi ai cũng không thấy đến.」

「 Ta tin tưởng bọn họ có nỗi khổ tâm.」

Mị Ảnh không nói thêm gì nữa, con ngươi nhìn ra ngoài cửa sổ phiêu miểu bất định.

Đệ ngũ thập lục chương

『 Ta nghe Hoàng Thượng nói rồi.』 Đêm đó, Quỷ Ảnh sau khi biết được tin tức, lập tức đuổi tới phòng của y.

『 Ngươi biết?』

『 Ngươi phải trở về với hắn ?』

『 Cái này là trao đổi với tính mạng của Bạt Thác Vô, ta…… bị bất đắc dĩ.』

── Bị bất đắc dĩ……

Không phải do chính mình, mạng của y là thuộc về Hoàng thượng, Hoàng thượng đưa y ra làm điều kiện trao đổi, y không có cách nào nói ‘không’.

Xe ngựa trên đường nhỏ trong rừng cây đi nhanh, trong xe vẫn là một đoạn yên tĩnh kéo dài, không khí ngưng kết buồn bực, trầm trọng đè lên lòng người.

Mấy canh giờ sau, xe ngựa ngừng tại trước một tòa đại trạch, mấy tháng trước Mị Ảnh đã từng đi vào nơi này.

Vừa xuống xe ngựa, bên ngoài gia nô đang quét rác lập tức chắp tay,「 Giản đại phu, ngài tìm đến lão gia, phu nhân sao? Tiểu thiếu gia ?」 Hắn hướng sau lưng Giản Phàm quan sát, liếc thấy khuôn mặt Mị Ảnh, sắc mặt khẽ biến.「 Dịch…. thiếu gia……」

「 Không, y không phải Dịch Nhi, đừng nhầm lẫn. Còn Thu Nhi, ta để nó lại trên núi đọc sách.」

Mị Ảnh rũ mi. Đừng nhầm lẫn….. Như vậy Giản Phàm đã từng nhầm qua y và Trình Dịch?

「 Phiền toái mang bọn ta đi vào.」

Người hầu liên tục gật đầu, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt chần chờ dò xét Mị Ảnh. Thực, thực sự rất giống…… Quả thực là cùng một khuôn mẫu mà in ra……

Mị Ảnh lãnh nhãn nhìn hắn, gia nô sợ tới mức vội vàng dời ánh mắt.

Nhưng là, làm cho người ta cảm giác lại bất đồng hẳn, người này lạnh quá a.

Bước đi thong thả tiến nhập chủ phòng trong đại sảnh, gia nô thỉnh bọn họ an tọa,「 Ta đi gọi lão gia, phu nhân, Giản đại phu cùng…… vị khách nhân này trước đợi một chút.」 Dò xét Mị Ảnh một lần cuối cùng, hắn nhanh chóng bước vào trong phòng.

Mị Ảnh xoay người đem đại sảnh đánh gia qua một lần.

Y quả nhiên từng sống tại nơi này a, nơi này làm cho người ta cảm giác rất quen thuộc.

Giản Phàm dựa tới hỏi y làm sao vậy, Mị Ảnh lãnh đạm không để ý đến hắn, vượt qua hắn bước ra toà nội viện, bước trên đường đá rộng rãi cứng ngắc, tựa hồ lại trở nên có chút không giống, trong ấn tượng của y mặt đất vốn là do đá vụn trải thành, có một hài tử từng ở chỗ này té ngã, trên mặt bùn đất dính đầy, máu tươi xúc mục kinh tâm(nhìn thấy mà giật mình) trên trán nhỏ xuống……

Tưởng tượng đến trái tim lại đau đớn.

Đứa bé kia đúng là Thu Nhi a. Như như lời nó nói, nguyên lai bọn họ thật sự là thân huynh đệ, chính mình lúc ấy lại vẫn lạnh lùng phủ nhận trách cứ.

Quay người, đi vào một mảnh rừng bóng cây um tùm. Chỗ nào đây? Chỗ kia có một đại thụ? Chỗ này có một tòa trì? Tràng cảnh rõ ràng quen thuộc, nhưng lại dẫn theo điểm lạ lẫm.

Cực lạ lẫm.

「 Mị Ảnh.」 Một tiếng kêu kéo suy nghĩ y lại, y quay đầu, Giản Phàm đứng tại phía sau cách y không xa, bên cạnh còn có vị đang mặc hoa phục, là một phụ nhân đã qua tuổi năm mươi.

Phụ nhân đỏ hốc mắt, nước mắt tại vành mắt đảo quanh.「 Chẳng lẽ ngươi là…… Du Nhi?」

「 Ta không phải.」 Mị Ảnh không hoảng không loạn phủ nhận.

Phụ nhân run rẩy chân đi tới vài bước, đứng trước Mị Ảnh, duỗi tay làm bộ muốn sờ y ──

Mị Ảnh thân thể cứng lại, nghĩ muốn lui ra phía sau vài bước, lại chậm chạp không nhúc nhích được thân thể.

Lòng bàn tay ấm áp sờ lên mặt của y, một cỗ dậy sóng khó có thể ngăn cản trào lên trong lồng ngực của y, y không nhúc nhích được, vô pháp động, mở to mắt, nhìn về phụ nhân đứng phía trước, nước mắt rơi đầy mặt mũi của nàng, tại đáy mắt nàng tìm thấy kích động cùng xấu hổ.

「 Du Nhi…… Du Nhi, con của ta a……」 Phụ nhân đè thấp âm thanh nỉ non tại một khắc chiếm lấy trái tim của y, con ngươi của y cũng khó khống chế cỗ ấm áp trào lên, ẩm ướt, mơ hồ .

Nương…… Là nương, thanh âm này, âm điệu này, là nương a.

Mỗi khi vào đêm, bài hát ru bên tai dỗ dành y chìm vào giấc ngủ, là nương. Khi y đáy lòng bị thương, bị cha mắng, an ủi y, trấn an y, là hai bàn tay nương.

「 Ta ──」 Y không nói nên lời, khuôn mặt mẫu thân trước mắt sớm đã bị nước mắt làm cho mờ mịt.

「 Đủ rồi…… Cái gì cũng không cần phải nói…… Trở về là tốt rồi…… Không có việc gì là tốt rồi……」 Phụ nhân ôm y, cái ôm này phảng phất giống như trong lúc chơi vơi không nơi nương tựa lập tức hiện ra một bến cảng cho y dựa vào, không hề có gió táp mưa sa, khổ đau cùng nhức nhối cũng đã qua đi.

Nương.

Nghe được tin tức, mọi người Trình gia đang quản lý cửa hàng vội vàng lập tức trở về.

Trong nháy mắt nhìn thấy Mị Ảnh, ngay cả đại nam nhân đã hiên ngang vượt qua bao sóng to gió lớn cũng nhịn không được mà nổi giận, thế kêu gia nhân chuẩn bị thức ăn chiêu đãi đám người Mị Ảnh.

Trong lúc dùn, biết được hết thảy mười mấy năm qua của Mị Ảnh đã ra sao, lại đã trải qua những việc như thế nào, mặc dù Mị Ảnh vẻn vẹn chỉ kể ra mơ hồ, Trình thị nhưng một phen nước mắt nghẹn ngào.

Nghĩ mười mấy năm qua y nơi nơi chịu khổ, nàng liền vạn phần không dễ chịu, vốn nên như Thu Nhi bình thường khoái hoạt lớn lên, lại bởi vì một hồi ngoài ý muốn mà nhận hết khổ đau, tính tình đã từng sáng sủa, lại bởi vì sự thật tàn khốc mà thay đổi.

Con của ta a, ta xin lỗi, xin lỗi.

Trình Lệ vỗ vỗ vai nàng, tự nhiên trong đầu cũng nghĩ giống nàng.

「 Đợi ở đây vài ngày a, được không?」

Mị Ảnh nghiêng đầu, Trình thị mắt ướt át, y không thể hung ác ngoan tâm cự tuyệt, chỉ có thể trầm mặc, vì vậy yên lặng nàng, Trình thị liền đem thành ngầm đồng ý, vui mừng nhướng mày.

「 Ta phải đi một chút để chuẩn bị gian phòng cho con nghỉ tạm.」

____________

Advertisements

3 thoughts on “[ Thanh Ngọc Án hệ liệt ] Mị Ảnh – Chương 55 + Chương 56

♥ Lời vàng lời ngọc ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s