[ Thanh Ngọc Án hệ liệt ] Mị Ảnh – Chương 39 + Chương 40

[ Thanh Ngọc Án hệ liệt ]

Mị Ảnh

Tác giả: Tiểu Bộ

Dịch : QT

Edit: Nguyệt Du

Beta: Phùng Điệp

11267871353a46b861l

Đệ tam thập cửu chương

Giản Phàm lại cùng muội tử của Kỉ Vân hôn môi?!

Tốt lắm !

“Mẹ kiếp, thì ra đây mới là mục đích của ngươi!” Nghiến răng nghiến lợi, sóng dữ hỏa hoa trong nháy mắt tràn ngập hai mắt Mị Ảnh, trong ngực vừa tức vừa đau, dùng sức đóng cửa phòng, Mị Ảnh quay đầu rời đi.

“Mị Ảnh…… Không phải như thế……” Giản Phàm muốn đuổi theo, một bàn tay nhỏ bé tuyết trắng nắm chặt vạt áo hắn.

“Đau ── Giản đại phu…… Bụng của ta đau quá……” Kỉ Khiết ngồi chồm hổm một tay vuốt bụng, một tay cầm lấy Giản Phàm, không có nới lỏng.

“Có thể……” Giản Phàm bối rối nhìn bên ngoài, lại nhìn nhìn Kỉ Khiết bên cạnh, không biết nên như thế nào cho phải, chần chờ một chút, có chút thở dài, ngồi xổm người xuống, lời nói nhẹ nhàng mở miệng,“Giản cô nương đau ở đâu?”

“Cái này, ở chỗ này……” Nàng vuốt bụng trái, mặt không có nửa phần huyết sắc.

“Lại phát bệnh, đây là thuốc, ngươi trước tiên ăn vào ức chế xem.” Lấy ra chén nước ở trên bàn đưa cho nàng.

Nắm chặt cái chén uống một ngụm, mày ngài nhíu chặt dần dần thả lỏng, nàng thở ra một hơi. “Giản đại phu, cám ơn ngài.”

“Nói chi vậy, cái này vốn nên là chức trách của ta.” Vừa nói đồng thời ánh mắt hướng cửa bên cạnh nhìn lại, lông mày Kỉ Khiết thả lỏng ngược lại là Giản Phàm nhăn mày.

Kỉ Khiết hai tay nâng chén, nói: “Giản đại phu, vừa rồi lời của ── ngài như đã quên a, ta vô ý nói ra làm cho ngài làm phức tạp. Còn có…… Mị Ảnh công tử y là gì của ngài ? Bằng hữu, hoặc là ── tình nhân?” Nàng dò xét hỏi, hiển nhiên Mị Ảnh dị thường giận tím mặt thần sắc lọt vào trong mắt Kỉ Khiết.

Giản Phàm nhìn nhìn nàng, nhẹ nhàng thở dài một hơi, “Ta vốn là vô tình giấu diếm quan hệ cùng y, Mị Ảnh cố ý không mở miệng nói rõ. Đúng vậy, ta cùng y xác thực là tình nhân, nhưng y đã không có ý định nói, vậy cũng thỉnh cầu Kỷ cô nương đừng tuyên truyền ra ngoài, xem như ước định nho nhỏ của ta cùng cô nương.”

Kỉ Khiết cúi đầu xuống, “Ta hiểu được, Giản đại phu mau đuổi theo Mị Ảnh a.”

“Đa tạ cô nương.” Giản Phàm hảo thoát thân, tốc độ dồn dập đi ra tiểu phòng, không khó nhìn ra hắn lòng nóng như lửa đốt.

Ánh mắt ái mộ của Kỉ Khiết thẳng nhìn theo Giản Phàm, mãi cho đến khi thân ảnh hắn dần dần đi xa cũng không từng thu hồi.

Tại trong nội đường tìm một vòng, tính cả hoa viên đình viện Giản Phàm cũng đi tìm, chính là không gặp được Mị Ảnh.

Y bị chọc tức a? Mị Ảnh tính tình nóng nảy, nếu là không sớm một chút cùng y mở miệng giải thích sở sở rõ ràng, chỉ sợ ngày sau khó nói.

Hắn ở trong nội đường tìm không ra y, xem bộ là ra ngoài đi vòng quanh giải sầu đi.

Giản Phàm lập tức cất bước rời y đường, tại phụ cận tìm một lần.

Mấy ngày gần đây, hắn ít cùng Mị Ảnh xuất môn, hơn phân nửa thời gian đợi tại trong y đường bắt mạch chữa bệnh, hoàn toàn….  không rõ Mị Ảnh sẽ tới nơi nào.

“Đáng chết!” Dưới tình thế cấp bách, Giản Phàm gầm nhẹ một tiếng.

Sẽ chạy đi đâu?

Mị Ảnh, đừng để ta tìm không được ngươi, đừng làm cho ta lần nữa chịu cảm giác mất đi khiến lòng đau nhức.

Đừng rời bỏ ta.

Kỉ Khiết một phen trái lo phải nghĩ, một phút sau, nàng đứng lặng tại ngoài cửa phòng Kỉ Vân, đưa tay gõ vài cái.

Lập tức, bên trong truyền đến thanh âm “Cửa không khóa”, nàng xoa xoa tay đẩy cửa tiến vào.

“Ca……”

Trước bàn vuông, Kỉ Vân đang chăm chú thưởng thức hương rượu nguyên chất, nâng mắt, hắn cười nói: “Tiểu Khiết, có chuyện gì quan trọng không ?”

“…… Có chuyện, không biết ngươi có biết không ?”

Đặt chén gỗ xuống, không yên lòng nói: “Chuyện gì?”

“Về Mị Ảnh cùng Giản đại phu.”

Lời này hấp dẫn chú ý của Kỉ Vân, hắn dỡ xuống vẻ không quan tâm, nghiêm trang nói : “Ngươi nói. Hai người bọn họ xảy ra chuyện gì ?”

“Không…… Không phải, là về quan hệ của Mị Ảnh cùng Giản đại phu……” Kỉ Khiết hạ giọng, chậm rãi nói ra.

Trong ngực nổi lên buồn bực, đau đớn một điểm một điểm bắt đầu gặm nhấm.

___________________

Đáng giận!

Con mẹ nó!

Hỗn trướng!

Nặng nề buông cái chén, lấy rượu tiếp tục đổ vào trong chén, nâng chén uống vào. Y không ngừng lặp lại động tác giống nhau, vòng đi vòng lại.

Thần trí mờ mịt, có thể là do ngực nổi lên vị chua rõ ràng đau đớn khiến lông mày y không cách nào thư hoãn.

Cái gì mà quan tâm y, cái gì mà yêu mến y, tất cả đều là gạt người !

Tiếp tục động tác rót rượu, không bao lâu bầu rượu đã thấy đáy, y say cao giọng hét :“Tiểu nhị, lại đến một bình rượu!”

Tiểu nhị cười ha hả nâng bầu rượu nặng trịch tiến về phía trước, “Khách quan, rượu của ngài.”

Mị Ảnh ứng thanh, phất tay muốn hắn xuống dưới, để ý cũng không thèm ý tiểu nhị, tiểu nhị thật cũng không chú ý, dù sao đến có bạc chính là Đại lão gia.

Tiểu nhị lui ra, Mị Ảnh tiếp tục cuồng uống rượu.

“Chỉ dùng chén, không chê quá bất tiện sao ?” Sau lưng truyền đến lời nói mang theo tiếng cười, Mị Ảnh nghiêng đầu liếc qua, gặp Kỉ Vân chẳng biết lúc nào đứng phía sau y, cười mỉm phe phẩy cái quạt, mười phần bộ dáng công tử văn nhã.

Thấy Kỉ Vân, liền nhớ tới hình ảnh liên quan tới Kỉ Khiết sau giờ ngọ trong lúc vô tình đụng phải khiến y nổi lên lửa giận, Mị Ảnh hừ lạnh một tiếng, xoay qua không có ý định để ý tới.

Kỉ Vân bước đến, cùng y đối mắt, lặp lại nói: “Chỉ dùng chén, không chê quá bất tiện?”

“Hôm nay thời tiết thật tốt.” Đem Kỉ Vân trở thành người tàng hình, Mị Ảnh nâng bầu rượu hướng phía bàn không có người ngồi đi tới.

“Ai ai, ngươi đừng không đếm xỉa đến ta.” Như cái kẹo cao su, Kỉ Vân dính theo phía sau y, cũng ngồi cùng bàn. “Như thế nào, tâm tình không tốt? Có chuyện phiền lòng ?”

“Không bằng ta cùng ngươi uống rượu?”

Miệng bĩu một cái, lạnh nhạt nói: “Không cần.”

“Đừng vô tình như vậy……”

Đệ tứ thập chương

Lại lần nữa đổi vị trí.

“Uy uy uy ──”

Nặng nề đặt cái bình bằng đất sét trắng trên tay xuống, Mị Ảnh giận tái mặt,“Ngươi đến tột cùng có chuyện gì?”

“Cùng ngươi uống rượu a.” Kỉ Vân cười nói.

“Cực kì không cần.”

Ăn phải cự tuyệt rõ ràng, Kỉ Vân vẫn là vẻ mặt vui vẻ, vươn tay hướng chỗ bên cạnh Mị Ảnh ngồi xuống, “Tiểu nhị, lại thêm ba bầu rượu, nhớ rõ ta muốn loại mạnh nhất ! A…… Còn có, đem thêm hai cái chén to.”

Tiểu nhị nghe xong, vội vàng lên tiếng trả lời, tay chân cũng rất nhanh, không đến một lát đã đem đến ba hồ liệt tửu, còn có hai cái chén không. “Khách quan, của các ngài.”

“Cám ơn, tay chân thực nhanh nhẹn. Cái này tặng cho ngươi.” Từ trong lòng cầm bạc đưa cho tiểu nhị.

Tiểu nhị mở to mắt, cúi đầu nhìn nén bạc trong lòng bàn tay, nặng trịch, hắn vừa mừng vừa sợ, liên tục khom người hướng Kỉ Vân nói lời cảm tạ. “Cám ơn khách quan, cám ơn khách quan!”

Kỉ Vân mỉm cười, ý bảo tiểu nhị cứ đến chỗ những khách nhân khác.

Tiểu nhị tuổi còn trẻ hướng Kỉ Vân lại nói mấy lời tạ ơn, sau khi đem bạc thanh thản để trong ngực mới mừng rỡ rời đi.

Mị Ảnh lãnh nhãn nhìn tình huống trước mặt. “Giả người tốt.” Cùng người nào đó đồng dạng.

Hắn cười mà không đáp.

“Đừng nói nhiều như vậy, chúng ta uống rượu a! Thống thống khoái khoái uống rượu a!” Hắn thay Mị Ảnh rót  bát rượu. “Uống đi!”

Mị Ảnh nhìn hắn một cái, sờ lên cái chén tám phần đầy rượu, nâng lên, ngửa đầu rót vào, đợi đến thấy đáy mới buông xuống.

“Thật, quyết đoán, lại đến.” Bưng lên, lại vì hắn rót rượu.

Y  buồn bực uống rượu, rót lại uống, uống lại đầy, rượu rơi vào trong bụng rốt cuộc đã không biết bao nhiêu, y  cũng nhớ không rõ. Đầu vừa nặng lại choáng váng, đại khái là say.

“Ngươi sao không uống?” Y lúc này mới phát hiện, Kỉ Vân căn bản chưa động vào một giọt rượu.

“Ngươi tâm tình kém, không cùng ngươi đoạt uống rượu.” Hắn nói.

Mị Ảnh hừ một tiếng, “Ai nói lòng ta có chuyện !”

“Nếu không kém lại như thế nào đến nơi này mua rượu giải sầu?” Hắn hỏi lại.

Mị Ảnh không lên tiếng, trầm mặc lại uống thêm một chén rượu mạnh.

“Muội tử ngươi…… yêu mến Giản Phàm?”

“Ngươi yêu mến Giản đại phu?”

“Ngươi, ngươi bịa chuyện!” Mị Ảnh sợ hãi cự tuyệt.

“Ngươi cùng Giản đại phu không phải tình nhân sao?”

Trong nháy mắt, Mị Ảnh quay đầu nhìn hắn, vẻ mặt khiếp sợ.

Hắn, hắn như thế nào……

“Ngươi cùng Giản đại phu là tình nhân?” Kỉ Vân lại hỏi lần nữa.

“Ai nói với ngươi thế ?”

“Ai nói với ta quan trọng sao ?” Nhún vai.

Mị Ảnh không nói lời nào.

“Ta cũng không phải là phản đối ngươi cùng Giản đại phu cùng một chỗ, chỉ là, nam nhân cùng nam nhân…… Dù sao cũng là đồng tính  luyến, nghĩ như thế nào đều cảm thấy kỳ quái……”

Kỉ Vân ảo não cào cào tóc, nghĩ nên dùng giọng điệu uyển chuyển như thế nào hướng Mị Ảnh biểu đạt. “Ngươi thực yêu mến Giản đại phu? Hai người các ngươi có tâm ý liên thông?”

…… Tâm ý liên thông ?

Mị Ảnh cười khổ, bên môi dẫn theo nét khổ sáp. “Liên thông ? Ta cùng hắn…… Không có cái loại cảm giác này.”

Tạm thời đừng đề cập đến y đối với Giản Phàm ý tứ ra sao, chỉ từ phương diện của Giản Phàm kia mà nói, hắn chỗ chỗ đều có người yêu mến, tám phần là ‘ Trình Dịch ‘ trong miệng Kỉ Vân từng nói ra kia, Giản Phàm hắn…… bất quá chỉ là xuyên qua y tìm kiếm hình dáng của Trình Dịch mà thôi.

Một ít lời nói yêu mến, đến tột cùng là nói với y hay là nói với “Trình Dịch’’ có quan hệ huyết thống với y kia?

Chắc là người kia a.

Y thì ra tưởng rằng mình chẳng thèm để ý..

Thử qua, mới phát hiện căn bản không có biện pháp a.

Y và Giản Phàm bất quá là hữu nghị đơn thuần  đơn thuần là thầy thuốc cùng bệnh nhân, người trong lòng Giản Phàm là ai Mị Ảnh căn bản sẽ không để ý, sẽ không bởi vì Giản Phàm toát ra ôn nhu mà tự ôm mộng tưởng.

Ôn nhu, là muốn dành cho ai  ?

Nụ cười kia, là vì ai mà triển lộ ?

Nói cho cùng, y  hay là đối với Giản Phàm động tâm mất rồi? Nhưng mà người đối phương yêu mến nếu lại không phải là y.

Hoàng Thượng? Y ái mộ Hoàng thượng?

Đột nhiên phát giác, chính mình tựa hồ có một đoạn thời gian không nghĩ tới Hoàng Thượng. Nhớ lại Hoàng Thượng tâm tình chua xót cũng không lặp lại.

Khó không chắc chắn y thực đối Giản Phàm động cảm tình?

Mị Ảnh vội vàng lại rót chén rượu, đè nén điên cuồng gào thét mà miêu tả sinh động ái tình.

“Mị Ảnh?”

Vội vàng hoàn hồn, y nhìn gần Kỉ Vân ngay trước mắt, liễm hạ lông mày, “Ngươi suy nghĩ nhiều, hắn không thương ta.”

“Như vậy ngươi thương hắn?”

Giương mắt, chột dạ lại cúi xuống, “Ta…… mới không có.”

“Mị Ảnh, ta là vì muốn tốt cho ngươi mới nói như vậy, hai người các ngươi cùng một chỗ chắc là không có khoái hoạt. Ta nhìn ra được, Giản đại phu đối với ngươi cũng không phải chỉ là yêu, ánh mắt hắn nhìn ngươi trộn lẫn rất nhiều tình cảm, loại tình yêu không thuần túy này sẽ chỉ làm ngươi thống khổ.”

Mị Ảnh cùng Giản đại phu, hắn lúc trước sớm đã có nghi kị, không khí vờn quanh giữa hai người bọn họ quá biến hoá kỳ lạ, nếu nói là bằng hữu bình thường lại có vẻ không giống, hôm nay Tiểu Khiết đối với hắn nói chuyện khó mà tin được kia, phảng phất hết thảy đều được nói rõ ràng .

Vì sao Mị Ảnh luôn luôn đợi bên cạnh Giản Phàm.

Vì sao Giản Phàm nhìn qua  con ngươi Mị Ảnh luôn nhu tình như nước.

Thì ra, thì ra…… Chuyện là như vậy.

______________________

 

Advertisements

5 thoughts on “[ Thanh Ngọc Án hệ liệt ] Mị Ảnh – Chương 39 + Chương 40

♥ Lời vàng lời ngọc ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s