[ Thanh Ngọc Án hệ liệt ] Mị Ảnh – Chương 33 + Chương 34

[ Thanh Ngọc Án hệ liệt ]

Mị Ảnh

Tác giả: Tiểu Bộ

Dịch : QT

Edit: Nguyệt Du

Beta: Phùng Điệp

20120520012000_XTMZx

Đệ tam thập tam chương

Châm lại uống, uống lại châm, qua mấy mươi lần, trong nháy mắt một bình rượu đã thấy đáy.

Đột nhiên, trước mắt xuất hiện một cái bóng.

“Trình Du?”

Mị Ảnh ngẩng đầu, trước mắt xuất hiện một vị thanh niên cao lớn.

“Thật có lỗi, ngươi nhận lầm người.”

Thanh niên xấu hổ gãi gãi đầu, nạp nạp nói: “Thật…. thật vậy chăng? Thật có lỗi.” Di động cước bộ, hướng bàn vuông bên cạnh ngồi xuống, trong khi dùng bữa, còn nghi hoặc hướng tới chỗ Mị Ảnh liên tiếp nhìn lại.

Rượu đã thấy đáy, Mị Ảnh nghiêng bình muốn rót rượu, lại phát hiện một giọt cũng không còn chảy ra.

“Cái kia……” Bên cạnh truyền đến âm thanh kêu gọi nhẹ nhàng.

Mị Ảnh quay đầu, không kiên nhẫn. “Có chuyện gì ?”

“Ta, ta là muốn nói…… Nếu như được thì…. công tử không ngại cùng ta uống rượu….. có người cùng uống sẽ tốt hơn, một người uống rượu quá tịch mịch……”

Hắn liếc nhìn thanh niên, người nọ thoạt nhìn rất tao nhã, khí chất cùng Giản Phàm có vài phần tương tự, mà khuôn mặt…… Nói thì kỳ quái, nhưng Mị Ảnh lại cảm thấy chút ít quen thuộc.

Xem ra hẳn không phải là người xấu.

Bưng chén rượu, Mị Ảnh hướng tới chỗ thanh niên mà di động cước bộ, gõ một tiếng đem chén gỗ hướng bàn vuông đặt xuống.

Người nọ mang theo nét cười đem rượu đổ vào trong chén, “Nhìn bộ dáng công tử, hẳn không phải là người địa phương a?”

Mị Ảnh một ngụm uống xong, lại đột nhiên sặc ra âm thanh, gò má nghẹn đến hun hồng một mảnh.

Rượu này…… Cũng quá mạnh đi?

Người này thoạt nhìn hào hoa phong nhã, không nghĩ tới uống rượu lại là đậm đặc như thế.

Người nọ hảo tâm tại lưng Mị Ảnh vỗ nhẹ, làm cho y thuận khí. “Không có sao chứ? Đã quên cùng ngươi nói, bầu rượu này có điểm hơi mạnh .”

Cái gì mà “có điểm”, căn bản là rất mạnh ấy chứ !

Mị Ảnh ho một hồi lâu, khí tức mới hơi trì hoãn.

Dường như không phục, nặng nề đem cái chén hướng trước mặt hắn để xuống, “Lại đến!”

Thanh niên ha ha cười vài tiếng, tại trong chén rót đầy liệt tửu.“Công tử hảo hào khí.”

Y vẫn là một ngụm uống cạn, lúc này cũng không lại bị rượu làm sặc đến ho khan.

“Công tử, là người kinh thành a?”

Mị Ảnh cũng không trả lời vấn đề của hắn, tự bản thân bưng liệt tửu hướng trong chén tiếp tục rót xuống.

“Công tử, tên của ngươi thật không gọi là ‘Trình Du’ ?” Thanh niên lại thử dò hỏi.

Y khẽ giật mình, lúc này mới nghe rõ ràng cái tên mà thanh niên trước mắt đang hỏi, không phải cái mà mọi người vẫn gọi “Trình Dịch ”, mà là ──“Trình Du”.

Một cái danh y chưa từng nghe qua, đã cảm thấy có vài phần quen tai.

“Trình Du ngươi nói đến là ai ?”

“Di, ngươi thật không phải là Trình Du?” Thanh niên thở dài một hơi, “Tiểu tử kia là bạn nối khố của ta, khi còn nhỏ luôn chơi cùng một chỗ, chỉ là đột nhiên có một ngày, y biến mất, không biết chạy đến chỗ nào. Không lâu sau, cha ta lại bởi vì quan hệ kinh thương, cả nhà chuyển đến kinh thành định cư.” Thanh niên sầu mi khổ kiểm,“Ai, thật nhiều năm không gặp, rất tưởng niệm tiểu tử kia.”

“Ngươi cùng ‘Trình Du’ rất quen thuộc ?”

“Quen thuộc! Đương nhiên quen thuộc! Ta cùng y là hàng xóm, khoảng thời gian lúc bốn tuổi luôn ở cùng một chỗ, nhà y rất lớn, rất có tiền, chính là ta cũng không lần nào bước vào nhà y,”  Hắn gãi gãi đầu, “Vì không được tự nhiên, nên chưa từng đi qua nhà y. Cho nên ta cùng Trình Du đều là ở bãi đất trống cạnh nhà chơi đùa, cùng đám bạn bằng tuổi chơi một chỗ.”

Đột nhiên, hắn hạ giọng, “Xem ngươi cùng Trình Du bộ dáng giống nhau nên ta mới cùng ngươi nói, Trình Du tên kia a, có điểm kỳ quái.”

Mị Ảnh quan tâm bị hắn khơi mào, “Kì quái cái gì?”

“Tiểu tử kia luôn nói trong nhà y còn có một người nữa, cùng y lớn lên giống như đúc, nói là đệ đệ của y. Kỳ quái chính là, ta muốn y đem đệ đệ mang ra cùng nhau chơi đùa, thế nhưng y lại luôn không chịu, nói cái gì đệ đệ của y không thể ra ngoài, nếu là ngươi, có cảm thấy kì kì, có tò mò hay không?”

Mị Ảnh trầm mặc trong chốc lát, “Y có đề cập qua danh tự của đệ đệ y không ?”

“Hình như là……” Thanh niên suy tư hồi lâu, không dám khẳng định, “Tên gì…… Dịch, a! Tiểu tử kia luôn gọi ‘Tiểu Dịch, Tiểu Dịch’, đệ đệ của y hẳn là tên này.”

Tiểu ──Dịch ? Là Trình Dịch ! Người này nói đệ đệ của Trình Du tuyệt đối là kêu ‘Trình Dịch’.

Mị Ảnh bị nhiều lần nhận nhầm thành người kia.

Trước kia tất cả sự tình tất cả đều dây dưa thành một đoàn, hôm nay Mị Ảnh phảng phất trông thấy một đường ánh rạng đông, sự tình chậm rãi trở nên thấu triệt.

Nếu như y thật sự là ‘Trình Du‘ theo lời thanh niên trước mắt, tựa hồ sự tình đều có thể đạt được giải thích.

Bởi vì y là Trình Du, cho nên mọi người đều lầm tưởng cho rằng y là Trình Dịch cũng là tự nhiên.

Trình Dịch tên kia là đệ đệ của y, cũng từng là bệnh nhân của Giản Phàm, cho nên Giản Phàm mới kiên trì phải cứu y……

Bởi vì y lớn lên giống Trình Dịch, cho nên Trình Thu xem y là huynh trưởng mà đối đãi, y và Trình Dịch là huynh đệ, bởi như vậy ── y và Thu Nhi chẳng phải cũng là huynh đệ ?!

Quá nhiều chuyện đưa đầu y nhét đến tràn đầy, làm y nhất thời đầu cháng váng não trướng lên.

Không, bây giờ không nên vọng hạ quyết định, y Mị Ảnh đến tột cùng không phải là “Trình Du”. Còn không biết bao nhiêu cơ hội, đừng cưỡng cầu, hết thảy thuận theo tự nhiên là tốt rồi, thuận theo tự nhiên……

Bối rối rót chén rượu, Mị Ảnh vội vàng uống xong. Ngã vài chén, toàn bộ uống vào trong bụng.

Đệ tam thập tứ chương

Chốc lát, một bầu rượu rất nhanh liền bị Mị Ảnh uống đến tinh quang, y say bưng bầu rượu lên, lắc lắc, hướng hồ khẩu nhìn nhìn, một giọt rượu cũng không còn.

“Rượu…… Rượu ? Như thế nào không có? Lại gọi một bình, lại gọi một bình……”

“Rượu của ngươi ủng hộ không sai, ta lại gọi một bình, chúng ta tận tình uống! Sảng khoái uống!” Xoay người, hắn thét to, “Tiểu nhị, lại đến hai bầu rượu, muốn loại mạnh nhất, nồng đậm nhất !”

Vừa nghe thấy có ngân lượng nhập túi, tiểu nhị cười đến không ngậm miệng được, “Được, được, lập tức sẽ tới.”

Hai hồ liệt tửu lập tức đã được bưng lên bàn, hai người phóng khoáng uống, rượu vào bụng một ly lại một ly, Mị Ảnh đắc ý hoảng hốt, hai bầu rượu thấy đáy, sớm đã phân không rõ tả hữu phương hướng.

“Công tử, ta cảm thấy được ta và ngươi rất hợp, đều đã quên tự giới thiệu……” Thanh niên mặt mũi tràn đầy đỏ ửng, “Ta gọi là Kỉ Vân, ngươi phải nhớ kỹ…… Ta muốn mở dược đường, ngươi nếu bị thương tích, có thể tới tìm ta…… Đúng rồi, đúng rồi, ngươi tên là gì?” Ngón tay của hắn dao động nha sáng ngời, ở giữa không trung lắc lư bất định.

“Ta?” Híp nửa mắt, thì thào tự nói, “Ta ngay cả ta gọi là gì cũng không rõ ràng……”

“A? Công tử ngươi nói cái gì?” Thanh niên vì muốn nghe rõ ràng lời Mị Ảnh nói, thân thể hướng y đưa tới gần, mặt cơ hồ đều dán lên mặt Mị Ảnh.

“Không có, không có gì……” Y đẩy rời đi.“…… Cách ta xa chút ít.”

Vì say rượu nên y căn bản không được bao nhiêu khí lực, đẩy không ra thanh niên, lại khiến thanh niên đột nhiên một phát bắt được tay của y, “Ta nghe không được…… Ngươi nói lớn tiếng một chút……”

Dùng sức lôi kéo, Mị Ảnh hư mềm vô lực đi phía trước nghiêng ngả, thanh niên nhịn không được đỡ lấy Mị Ảnh, thân thể không yên đổ ngược lại, một hồi thiên toàn địa chuyển, hai người song song té trên mặt đất.

Mà thân thể Mị Ảnh lại đè lên thân thể thanh niên, hai người dán chặt lấy.

Khởi động nửa người trên, Mị Ảnh đau đầu lắc đầu, “Ôi, thật có lỗi……”

Thanh niên cười khúc khích, “…… Không sao cả.”

Mị Ảnh nhớ tới, thân thể bất đắc dĩ khí lực như là bị rút sạch, nửa điểm lực cũng sử dụng không được, tay tê rần, lại bị thanh niên trên người đẩy bổ nhào về phía trước.

Trán đánh lên cái cằm thanh niên, Mị Ảnh đau đến nhíu mày.

Trong nháy mắt, thân thể của y bị một cỗ cường lực kéo lấy, kình lực trên cánh tay rất lớn, bắt lấy bộ vị đến phát đau. Mị Ảnh hai đạo lông mày vốn đã chau lại nhăn càng sâu, y say rượu hai mắt híp lại nửa mở, mê mang thì thầm nói:“…… Ai? Dám bắt ta…… Ta chính là hộ….hộ vệ của Hoàng đế……”

“Ngươi uống nhiều.” Giản Phàm kéo y qua, trên mặt không có quá nhiều biểu lộ.

“Nói bậy…… Ta…… Mới uống một… Chút ít mà thôi…… Ta còn muốn uống…… Nhanh…… Cái kia, cái kia tên gì nhỉ …… Rót rượu…… Chúng ta lại đến uống, lại uống……” Cả nửa người tựa trên người Giản Phàm, trong miệng càng không ngừng nói linh tinh.

“Ngươi uống say, trở về phòng đi.” Giản Phàm đưa y hướng gian phòng mang về, chỉ là trên đường y càng không ngừng giãy dụa lộn xộn, Giản Phàm dùng rất nhiều thời gian, mới đưa Mị Ảnh mang vào trong phòng, hắn một đường mặt không biểu tình, mà ngay cả vào trong phòng, cũng giống như vậy.

“Rượu…… Nhanh lên rót rượu……”

Mị Ảnh một phen đẩy hắn ra, lại bởi vì thân thể hư mềm mà té trên mặt đất.

Giản Phàm vội kéo y, Mị Ảnh nhưng lại không chịu tiếp nhận, vung mở tay hắn.

“Mị Ảnh.”

“Ta…… Không phải gọi Mị Ảnh……” Bán quỳ rạp trên mặt đất, Mị Ảnh hai con ngươi vô thần.

Giản Phàm trầm mặc, như có điều suy nghĩ liếc nhìn y, không để ý Mị Ảnh giãy dụa cố ý kéo y, tay có chút thô lỗ hướng trên giường, ngón tay thon dài sờ lên y phục của y, từ tốn chậm chạp một khỏa một khỏa cởi xuống nút thắt vạt áo trước của y.

Mị Ảnh sớm đã uống đến say mông lung, liền Giản Phàm hiện tại đang làm cái gì cũng không tinh tường, y nằm ở trên giường, đóng chặt hai mắt, gò má đỏ hồng cực kỳ.

Rất nhanh liền cởi xuống tất cả nút thắt của y, chỉ là Giản Phàm lại không thoát, một phen kéo xuống quần dài, một tay trực tiếp sờ ở bộ vị tối trọng yếu giữa hai chân Mị Ảnh, một tay thì đưa hai chân y tách ra, từ dưới xuyên qua lục lọi chỗ tiểu huyệt đã từng nhiều lần dung nạp dục vọng của Giản Phàm.

Lúc này đây cũng không có như trước mấy lần nhiều tiền hí như vậy, Giản Phàm có chút nhanh chóng xâm nhập, qua loa cho xong tùy ý co rúm vài cái, rồi sau đó ngón tay liền lấy ra, lửa nóng sưng đặt ở vị trí mẫn cảm, không có dừng lại liền đem cự đại đẩy vào trong cúc huyệt.

Nết nhăn ở hậu huyệt bị kéo phẳng, Mị Ảnh bởi vì cảm nhận sâu sắc quá lớn mà bỗng nhiên mở mắt ra, khẽ nhếch miệng, đau đến thanh âm đều phát không được.

Thân thể Giản Phàm xâm nhập giữa hai chân Mị Ảnh, tách ra hai chân y để chúng ôm lấy thắt lưng mình, hai tay của hắn chế trụ sau lưng Mị Ảnh, rất nhanh co rúm gượng dậy.

Rượu cái gì, cái gì thần chí không rõ tất cả đều chạy đến chín từng mây, Mị Ảnh lúc này đau đến lập tức thanh tỉnh, y nộ trừng mắt Giản Phàm, duỗi nắm tay không nặng không nhẹ đánh vào trước ngực Giản Phàm.

“Hỗn trướng…… Đau chết……”

“Chính là muốn ngươi đau.” Lạnh lùng không gợn sóng, Giản Phàm nhẹ nói.

Mị Ảnh sững sờ, lần đầu tiên thấy loại vẻ mặt này của Giản Phàm.

Trong chốc lát sau, y khôi phục, vẫn là tiếp tục đánh Giản Phàm. “Thả ta ra, ta hôm nay không muốn làm…… Bỏ đi.”

Nặng nề đỉnh đầu, lần này làm cho Mị Ảnh sắc mặt trắng bệch. “Ngươi không có quyền lựa chọn.”

“Ngươi nổi điên sao? Ta không trêu chọc đến ngươi…… Thằng khốn…. tiểu tử…… Thả ta ra, ta nói không làm chính là không làm, ta còn lâu mới cho ngươi thượng……” Hai chân liều mạng đạp đá lung tung. “Muốn thượng nam nhân…… Ra ngoài tùy tiện tìm một người không được sao……”

Tựu tư thế tương liên, Giản Phàm kéo Mị Ảnh, làm y ngồi ở giữa chân của mình, eo bụng giữa cao thấp đỉnh động, Mị Ảnh thân thể theo động tác của hắn mà lúc lên lúc xuống.

Thường thử thiệt nhiều lần tư vị tình ái tư vị, cho dù Mị Ảnh có muốn  phủ nhận như thế nào, nhưng hai người thân thể sớm đã bồi dưỡng ăn ý, mỗi khi lửa nóng sưng phải ly khai hậu huyệt, tràng bích liền co rút lại, chăm chú hấp thụ dục vọng của Giản Phàm không tha.

_________________

Advertisements

One thought on “[ Thanh Ngọc Án hệ liệt ] Mị Ảnh – Chương 33 + Chương 34

♥ Lời vàng lời ngọc ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s