[ Đoản Văn Đam Mỹ ] Nửa Đêm Đi WC – Mông Diện Tiểu Phiên Gia

Qùa mừng  chúng ta trở lại =”)) Thân tặng bé Té Ki

_______________________________________

[ Đoản Văn ]

Nửa đêm đi WC

 Tên gốc : Bán dạ thượng xí sở 

 Tác giả : Mông Diện Tiểu Phiên Gia 

tmtm

( Hình ảnh mang tính chất minh họa không có dính líu gì với tác phẩm ) 

Thể Loại : Đam mỹ tiểu thuyết , hiện đại , huyền huyễn ,đoản văn , HE .

 Dịch :QT

 Nguồn : Tiểu Diệp Thảo 

 Edit : Phùng Điệp

 Beta : Nguyệt Du

 ~*~

~ Bản Edit chưa được sự cho phép của tác giả, Bản quyền thuộc về tác giả, mang tính chất phi thương mại, phi lợi nhuận và đáp ứng 60% nguyên tác, không hơn không kém. Đừng đem đi in ấn hay nơi khác ngoài wp này~

 

Chính Văn :

Bụng….đau quá nha ~ Sắp chịu không nổi rồi…

 Ngụy Duệ lấy tay ôm bụng nằm trên giường lăn qua lăn lại, xem chừng tối qua ở bên ngoài ăn nhiều quá, ăn đến độ đau bụng luôn mất rồi.

 Giơ cổ tay lên, mượn ánh trăng sáng ngời  từ ngoài phòng, hắn  nhìn cái đồng hồ thạch anh cũ kì trên tay mình .

Fắc !! Mới bốn rưỡi  !! Trong lòng Ngụy Duệ  khẽ run lên một cái.

Hắn trước giờ luôn là một kẻ nhát gan, hơn nữa lại rất sợ mấy thứ kỳ quái, vì vậy hắn đối với số 4 này vẫn luôn một mực kiêng kỵ (*). Hắn khẽ cắn răng, nghĩ thầm, hay là nhịn thêm một chút nữa đi~~

_____________________

 Đây là một ký trúc xá trường đại học cũ kỹ, đoán chừng là cùng niên kỷ với cái đồng hồ thạch anh trên tay hắn đi~ Bố trí theo tiêu chuẩn ngày nay, thực sự mà nói là có chút không khoa học. Mỗi tầng chỉ có 1 nhà vệ sinh công cộng và cũng là nơi rửa mặt luôn, nhưng cũng đều xây ở cuối hành lang, Ngụy Duệ gặp khá nhiều khó khăn với cái WC ở cuối hành lang xa xa kia…

 Lúc này, trường học đang trong kỳ nghỉ hè, trong phòng thì chỉ có hắn, giường, và một bạn học khác, có lẽ  Chung Nguyên  hắn đang ngủ , nếu mà đánh thức hắn  dậy rồi bảo hắn dẫn mình đi WC….nghĩ đến đây Ngụy Duệ lại ra sức lắc đầu, nếu làm vậy thì chẳng phải là quá sức  mất mặt hay sao ?

 Lại nín chừng năm phút nữa, Ngụy Duệ sợ rằng mình sẽ ‘phun’ ở trên giường mất. Vì vậy nên hắn rốt cục cũng chịu bò dậy, lấy giấy vệ sinh, đeo dép, tay run run mở cửa, chuẩn bị đi tới WC ở cuối hành lang.

Người gan lớn chết chống dở, người gan nhỏ thì chết đói (**).

Trên hành lang không có đèn, bất quá nương theo ánh trăng thì cũng có thể nhìn được phần nào. Ngụy Duệ vội vàng giải quyết vấn đề sinh lý, trong lòng dù có chút nao nao nhưng vẫn cố gắng lấy hết can đảm để “giải quyết”.

Bởi vì đang là nghỉ hè cho nên trường học sớm đã tắt tất cả điện, đương nhiên trong WC sẽ không có một bóng đèn nào rồi.

Sau khi giải quyết xong , Ngụy Duệ mở vòi hoa sen rửa tay, nghe tiếng nước chảy róc rách, hắn rùng mình một cái  vội vàng đóng vòi nước lại, chạy thật nhanh ra khỏi WC.

 Giải quyết nỗi buồn xong, Ngụy Duệ cả người liền trở nên thoải mái. Bất quá hắn vẫn như trước, dùng toàn bộ sự chú ý của mình vào các vật xung quanh.

Hành lang ban đêm thật lạnh, hoặc có thể dùng từ ‘âm lãnh’ để hình dung cũng không phải là nói quá. Có một trận gió lạnh thổi qua hành lang, trên mặt đất đột nhiên một cái bóng  lung lay một cái, Ngụy Duệ thấy rõ ràng, nhất thời sững lại, từ từ nghiêng đầu nhìn sang bên phải…

Hô, thì ra là là cây cổ thụ trước của kí túc xá bị gió thổi lay động nha ~ Làm hắn sợ hết hồn !!

 Cho đến thời khắc này, tim Ngụy Duệ vẫn kịch liệt đập ‘thình thịch’, giống như chỉ một khắc nữa thôi, trái tim hắn sẽ nhảy bổ ra khỏi lồng ngực vậy…

 Hít một hơi thật sâu, Ngụy Duệ không đứng im nữa, nhanh chóng chạy trở lại phòng.

 __________________

 Ánh trăng đột nhiên bị mây che kín, vốn nhờ ánh trăng mới có thể lờ mờ thấy được hành lang, nay đã hoàn toàn tối đen, cái gì cũng nhìn không thấy.

 Ngụy Duệ trong lòng căng thẳng, đưa tay sờ sờ vách tường bên cạnh, đi càng thêm nhanh. Hắn lúc ra chưa đóng cửa, nếu như tay với phải một khoảng không thì chắc chắn đó là phòng ngủ của hắn.

Chỉ cần trở lại trong phòng ngủ là tốt rồi, kia mà có Chung Nguyên, Chung Nguyên…..Tôi có chút sợ…Ngụy Duệ trong lòng một mực nhớ đến cái tên Chung Nguyên, tựa hồ như làm vậy hắn thêm được một tia dũng khí, thật muốn về phòng ngủ thật nhanh a~~~~~~~~~

 _________________________

 “Bịch Bịch Bịch …”

“Cộc cộc cộc……”

Vốn là hành lang chỉ có tiếng dép chạy của Ngụy Duệ thôi chứ, sao lúc này lại có thêm tiếng bước chân của người khác nữa thế này ?? Hơn nữa, bước chân ấy xem chừng là cùng một nhịp với hắn nha~

 …… Ngụy Duệ đột nhiên cảm thấy mình sau lưng có người,  trán cùng lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh , hắn không dám dừng lại mà chỉ biết cứ thế đi, trong lòng chỉ muốn đi thật nhanh, nhanh hơn chút nữa….Hắn cũng không dám dừng lại, hai chân có chút nhũn ra, hắn sợ hắn không cẩn thận ngã xuống, như vậy là sẽ không về phòng được a ~~ A ~ Đây rồi !!!

 Ngụy Duệ sợ hãi thu người lại , thiếu chút nữa là ngã xuống, hắn hoảng hoảng đóng chặt cửa lại, mà tiếng bước chân sau lưng hắn đột nhiên lại biến mất, hắn vội vã chạy về giường của mình.

 “A —— có quỷ”

Ngụy Duệ ở trên giường đụng phải một vật thể kỳ quái lạnh băng, rốt cục là bị dọa sợ đến nỗi nhịn không được hét to~~

 “Này —— là tôi”

Ngụy Duệ đang muốn trốn xuống gậm giường, cổ tay lại bị kéo lại, sợ đến mức phát run, nghe được tiếng người kia xong, lập tức ngã lăn ra giường.

Chung Nguyên ?” Ngụy Duệ hổn hển hỏi, sau đó oa oa một tiếng khóc rống lên.

Chuyến đi WC kéo dài chừng mười phút này giống như một cơn ác mộng dài hàng nghìn thế kỷ đối với hắn. Giờ phút này được an toàn, thần kinh căng thẳng dần dần dãn ra. Vì vậy nên tiếng khóc rống của hắn lúc này, giống như là muốn đem tất cả sợ hãi cùng ủy khuất của mình nói ra cho người ta nghe…

 “Ừm~ ” Chung Nguyên nhàn nhạt nói, lấy tay vuốt ve lưng Ngụy Duệ, muốn làm cho hắn bình tĩnh lại.

__________________

Một lúc lâu sau,Ngụy Duệ khóc cuối cùng cũng đủ, cuộn người nằm trên người người kia, run giọng nói : “Chung Nguyên, hành lang…..có quỷ !!”

 Trong bóng tối, Chung Nguyên nhíu mày một cái, nắm thật chặt hai tay Ngụy Duệ, gằn từng chữ một nói “***, cậu chết đã nhiều năm như vậy, chính mình cũng là quỷ, cậu còn sợ gì nữa ??????”

 Thấy hắn nói như vậy, Ngụy Duệ đột nhiên tỉnh ra….

 Đúng rồi, hắn đã chết, Chung Nguyên cũng đã chết, là chết cùng với hắn….

Ở trên người Chung Nguyên lau sạch nước mắt cùng nước mũi xong, Ngụy Duệ mới mở miệng hỏi : “Sao cậu lại ở trên giường tôi ?”

 “Lúc cậu rời đi, tôi đã tỉnh, thấy cậu không trở lại, tôi liền lên giường cậu ngồi chờ ~~” Chung Nguyên đáp.

“Không phải đã nói là không cho phép cậu lên giường tôi sao ???” Ngụy Duệ giả vờ giận nói, cả  người chợt tỏa ra vị mê người.

“Lên thì sao ? Thật là chưa từng thấy một con quỷ nào nhát gan như cậu ! Qủy lại đi sợ quỷ, nói ra không phải là rất rất rất mất mặt sao?” Chung Nguyên bĩu môi, châm biếm nói.

“Fắc !! Thì sao chớ ? Tôi là quỷ, tôi không sợ mất mặt !!”  Ngụy Duệ bị chọc đau, hung hăng nhào tới người Chung Nguyên, gặm một ngụm lên cổ hắn.

 “Ngao ——***, cậu cho rằng cậu là ma cà rồng chắc ???” Chung Nguyên lật người hắn lại, nhằm cái miệng của hắn mạnh mẽ hôn xuống.

 “Ngô ngô …… Ma cà rồng….ai là ma cà rồng chứ ? Ngô ~ Ân~”

________________

Buổi sáng mùa hè đến tương đối sớm, trên tán cây cổ thụ ngoài kí túc xa có vài con chim dậy sớm đang kỷ kỷ tra tra, vui vẻ nháo qua nháo lại.

“Lý Tiêu ! Lý Tiêu, hôm qua cậu nghe thấy gì không ?”

“Nghe gì ?” Lý Tiêu nhíu mày

“Tôi hôm qua có nghe thấy hình như có người kêu rất thảm nha, hình như có cả tiếng khóc nữa, cậu nói xem, không phải là…”

“Nga ~ Ra vậy, không phải là có câu” Tháng bảy âm lịch, quỷ xuyên loạn” sao?” Dừng một chút, tựa hồ nghĩ ra cái gì đấy, sau đó hắn nói tiếp :” Đúng rồi, tôi nhớ  ra rồi!!”

“Cậu nhớ ra gì ? Nói mau a ~~ Chớ có lấp lửng a ~” Vương Vũ lo lắng hỏi.

“Ngô, nghe mấy người xung quanh có nói, tòa kí túc xá này đã lâu rồi không được trọng tu, trước kia có một đôi đồng tính luyến ái đã ước hẹn tự sát ở đây ~”

“Cậu, cậu, câu đừng làm tôi sợ ”

“Tôi hù cậu làm gì chứ, mấy người đó còn chỉ cho tôi vị trí phòng đó cơ , kí túc xá này mới được xây dựng lại có một lần…giờ nhìn lại, căn phòng đó nằm ngay dưới phòng chúng ta…Uy ?” Lý Tiêu thấy Vương Vũ liệng một chiếc gối qua giường mình, làm bộ kinh ngạc nói.

 “Tôi, tôi tối nay muốn ngủ cùng cậu  ……” Vương Vũ đỏ mặt  nói.

“Hôm qua cậu còn nói tôi bất tài muốn chúng ta phân giường 1 tháng kia mà ?” Lý Tiêu lành lạnh nói, trong lòng thực ra đã vui muốn lên mây rồi ~

“Không, không được, đó là tôi không bỏ được cậu nha ~ , hắc hắc ……” Vương Vũ nóng mặt, đỏ như con tôm luộc ~

“Thật ra thì …… bọn họ hôm nay sẽ trở về,mười lăm tháng bảy là Qủy Môn đóng rồi.” Lý Tiêu đột nhiên nghiêm túc nói ~

“Cậu còn nói ”  Dù là ban ngày nhưng Vương Vũ vẫn cảm nhận được sau lưng cậu có một tia khí lạnh, gò má vốn đỏ hồng nay bị dọa thành trắng bệch.

“Ha ha ~~” Lý Tiêu cười đem người kia ôm vào lồng ngực, không nên tiếp tục trêu trọc nữa, người này giờ giống một con mèo xù lông ~ Phốc ~ Dáng vẻ xù lông của con mèo này cũng rất khả ái nha ~~ Ha ha~

_________________

Dưới tán lá xum xuê của cây cổ thụ, Ngụy Duệ nhìn lại tòa kí túc xá kia lần cuối.

Ban ngày,  hắn  thoạt nhìn hoàn toàn trong suốt, trừ Chung Nguyên bên cạnh thì chắc rằng không ai có thể nhìn thấy hắn.

 “Đi thôi, phải về trước khi trời tối, chờ đến sang năm, Qủy Môn mở cửa một lần nữa thì chúng ta sẽ quay lại đây…” Chung Nguyên đưa tay ôn nhu xoa xoa tóc Ngụy Duệ.

“Ừ ~”

Bất kể rằng ở đó, bọn họ đã từng bị thiên hạ bức bách, hoặc là do ý kiến khách quan và chủ quan của người khác nên bọn họ đã không được người ta chấp nhận , thế nên hai người mới lựa chọn rời khỏi thế giới này. Bọn họ bây giờ, hoặc sau này sẽ một mực ở chung một chỗ, yêu nhau, làm bạn….mà nhân gian quỷ giới đối với bọn họ, chắc cũng sẽ không khác biệt là bao…

 Chung Nguyên kéo cánh tay lạnh băng của Ngụy Duệ, cùng nhau biến mất duới tán cây cổ thụ…

 

.:: Toàn Văn Hoàn ::.

Chú Thích

(*) Người xưa có quan niệm số 4 là số “tử” mang lại điềm xấu.

(**) Là một câu tục ngữ dân gian, nguyên văn : 撑死胆大的,饿死胆小的, ý khuyên người ta nên can đảm. Câu này là do ta để nguyên, không biết chém sao cho hợp nữa 

 

.

Advertisements

14 thoughts on “[ Đoản Văn Đam Mỹ ] Nửa Đêm Đi WC – Mông Diện Tiểu Phiên Gia

  1. Pingback: Nửa Đêm Đi WC | ๖ۣۜKho ๖ۣۜTàng ๖ۣۜĐam ๖ۣۜMỹ - ๖ۣۜFanfic

  2. đọc đoạn đầu mừ hết hồn, tưởng có….. thật, làm ngừ ta run tay lun, hóa ra em nó đã thăng từ lâu mừ còn nhát như dzị ( giống ta thế ) hơ hơ ~_~

  3. Pingback: [ Đoản Văn Đam Mỹ ] Nửa Đêm Đi WC – Mông Diện Tiểu Phiên Gia | ๖ۣۜDạ ๖ۣۜVũ ๖ۣۜLâu ...

  4. Sau một từ mà có dấu câu thì dấu câu dính vào từ, sau đó cách ra rồi viết từ tiếp theo nhé ‘_’

    Cảm ơn nhóm đã edit 🙂

  5. Pingback: Đoản Văn | Động Màn Tơ

  6. tks mi a XD~ ta thấy thương Nguyên vs Duệ, chuyện tình trắc trở *trấm khăn* nhưng cuối cùng thành quỷ lại hay a~ tự do tự tại không bị quản thúc cũng chẳng còn trói buộc=w=~

♥ Lời vàng lời ngọc ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s